johnjae: jay

“Đặc vụ J, xin báo cáo tình hình chiến sự, Đặc vụ J nghe rõ trả lời, J!”

Âm thanh vụn vỡ phát ra từ bộ đàm, vang dội bên tai, Johnny run rẩy thở, một lần hít vào như trăm dao găm tim, phổi đau nhứt không cách nào chịu nổi. Anh nheo mắt, cảm nhận dòng máu nóng nhớp nháp dính chặt kẽ tay, chưa bao giờ anh ghét máu đến thế, chưa bao giờ.

Bộ đàm đã ngừng lên tiếng, chắc họ đã ngấm ngầm hiểu, Đặc vụ J của họ đã thất bại trong nhiệm vụ sau hàng loạt tiếng súng nổ, hoặc chí ít là thương tật đầy mình đến nỗi đánh rơi cả bộ đàm mini được cài vào áo đặc nhiệm của quân đội quốc gia.

Johnny nhắm mắt, hai chân chẳng còn cảm giác gì, chắc đã bị đánh gãy mất rồi, súng bên hông cũng bị tước đi, trong người chỉ còn một quả lựu đạn nhỏ và dao găm giấu ở túi áo trong. Mà dao thì làm sao đọ lại súng.

Máu vẫn chưa ngừng chảy, khắp nơi toàn là máu, Johnny thầm nghĩ có lẽ sẽ chẳng còn một ai đến đây hành hạ anh nữa, nhưng cũng sẽ chết vì mất máu thôi. Có lẽ chung quanh đây có gắn camera, và bọn họ sẽ hả hê quan sát anh chết dần chết mòn, thoi thóp như con cá mắc cạn.

Cũng thật là tài.

Johnny bật cười, rồi lại thôi vì cơn đau từ phổi. Cơn đau ập đến làm anh khó chịu, cục máu ứ trong ngực chẳng thể trục ra, đau đến toát cả mồ hôi. Mặn chát và cay xè, mồ hôi trượt qua đuôi mắt rát bỏng, và Johnny cứ ngỡ mình đang khóc, mà chắc có lẽ anh đang khóc thật.

Màn nước làm nhòe khung cảnh, trần nhà xám ngoét, ánh đèn mờ nhạt làm anh nhớ đến nhà xác, và loang lỗ những vệt thẫm đen mà anh cho là máu khô. Johnny nhắm mắt, khung cảnh lửa đạn khi nãy hiện về, bị đột kích là chuyện không ngoài dự liệu khi một đặc vụ đi phá đường dây buôn vũ khí lậu, trang thiết bị đủ cả, Johnny cũng không phải gà mờ, một mình trụ biển đạn cũng là chuyện có thể làm.

Nhưng điều duy nhất Johnny không lường được, chính là Jay, Jay ở đấy, bình thản từ trên cao, nhìn anh vật lộn giữa bão đạn. Jay ở đấy, nhưng chẳng phải Jay.

Một điều gì đó như sáng tỏ, một khoảnh khắc cho sự thật lướt qua, Johnny chẳng biết làm gì cho phải, mới lạ quá, cái tình cảnh này. Jay, cậu ấy giờ này nên ở trong căn chung cư khu phức hợp cũ kĩ, sẽ đeo một chiếc kính ngố tàu, chui vào trong chăn và gõ bản thảo. Jay giờ này có thể sẽ vừa than thở chuyện bản quyền rồi lăn ra nằm xem netflix cho tới khi buồn ngủ. Jay giờ này phải nên ở nhà chờ anh về. Jay không nên ở kho cảng này, trong bộ dạng đạo mạo đến chói mắt ấy.

Phút giây ấy như lỡ nhịp, và Johnny chắc chắn đó không phải là Jay, khi anh nhìn vào mắt người ấy, giá mà có thể nói rõ, nhưng một điều gì mách bảo rằng không, không phải Jay.

Nhưng cậu ấy khẽ cúi người, khóe môi cong cong cái điệu vốn vậy, “Hi John~”.

Hi John.

Một viên đạn bắn đến, nhưng Johnny chẳng cảm thấy đau, rồi một cây gậy giáng xuống lưng và vai, thêm một viên đạn ở ngay vai, bắp đùi, một gậy thục vào bụng và mạng sườn. Nhưng anh không cảm thấy được gì nữa. Johnny giơ khẩu súng lục trong tay lên, bắn hai phát chỉ thiên.

Điều này có nghĩa là, nhiệm vụ thất bại.

“Bye John~”.

Hình ảnh cuối cùng của Jay.

najun: nod

Gật đầu.

Một cái gật đầu nhẹ tênh và vội vã. Na Jaemin thất thần vài giây để nhìn cho rõ có phải cậu đã gật đầu với hắn hay không.

Cảm giác có chút trống rỗng, mọi thứ tựa như làn gió Foehn lướt qua, hanh khô đến lạ kì.

Na Jaemin có chút ấm ức trong lòng, nào đâu thể chỉ là một cái gật đầu chẳng chút tâm tư, nào đâu thể chỉ là một ánh mắt lướt qua. Hắn cảm thấy không xứng đáng.

Nó chưa từng là một cái gật đầu cộc lốc như thế, nó có thể là một nụ cười rạng rỡ chỉ có nơi cậu ấy, có thể là một cái vẫy tay khẽ khàng giấu diếm nếu cậu vui, có thể là một cái ôm kiểu mẫu và trong khi ánh đèn flash chớp nháy phía trước, một nụ hôn phớt sẽ lén lút ngự trên vai hắn. Dù gì cũng được, nhưng không phải là gật đầu.

Lòng hắn như lửa đốt, tâm trí hắn như rơi vào một hố lửa nóng bỏng. Trải nghiệm này thật không dễ chịu gì.

Na Jaemin cau mày mím môi. Bàn tay hắn vươn ra định nắm lấy vai cậu, ép cậu nhìn vào hắn, dùng cái tàn nhẫn trong đôi mắt cậu mà giết chết hắn đi. Làm hắn tỉnh ra, làm hắn đau đến mức không còn có thể đau đớn thêm nữa nếu lại phải chịu đựng cái gật đầu nào khác từ phía cậu.

Nhưng hắn không thể, hắn sợ cái tàn nhẫn nơi cậu, nó sẽ chẳng làm hắn ngừng yêu thương, mà chỉ làm cho hắn phải yêu thương trong đau đớn.

Thật kì lạ, tại sao hắn chưa thể quên đi?

1shot-najun: trưa

author: -blueintou

characters: La Tại Dân (Na Jaemin), Hoàng Nhân Tuấn (Huang Renjun), etc.

tags: thành thị, nhẹ nhàng, boylove | PG-15

Tôi biết đến La Tại Dân cũng đây đó dăm năm, ngày đầu anh để tóc dài cột gọn ra sau, mặc áo phông quần kaki, đội nón bảo hiểm chạy đó chạy đây khắp cái Sài Gòn, cổ thì tòng ten cái máy ảnh.

Tại Dân mỗi khi không còn muốn đi lòng vòng Sài Gòn nữa, sẽ ghé quán của tôi nghỉ, hôm thì ngồi chỉnh ảnh suốt buổi, hôm thì chụp cái dàn hoa tôi trồng ở trên tầng thượng, hôm thì chỉ đơn giản là lủi vô góc khuất của quán, than anh mệt quá, rồi ngủ thiếp đi. 

Miệng anh lúc nào cũng cười, cái nụ cười hồn nhiên tựa như anh là một đứa trẻ. Mỗi khi anh bước vào quán với cái nụ cười ngẩn ngờ đó, tôi đều trêu, ông anh, ông cười ngẩn quá, như con nít vậy, ai mà tin tưởng giao tim cho ông được. Lần nào cũng như lần nào, La Tại Dân cười càng ngốc hơn nữa, nói rằng, “Ờ, anh mày cũng chưa tới tuổi yêu đâu”, dù ổng đã ngoài hai lăm. 

Cho đến một ngày, một ngày rất lạ, Tại Dân mặc một chiếc áo thun mới, một chiếc quần mới, tay cầm máy ảnh mới bước vào quán, hăm hở kéo tôi lại nói, “Ê mậy, hình như tao tới tuổi yêu rồi á”, rồi anh cười, vẫn là cái nụ cười ngốc đó, nhưng mềm mại hơn nhiều.

Tôi chậc lưỡi, vờ giọng trưởng bối dù kém anh tận gần nửa thập kỉ, “Cũng biết tương tư rồi đấy nhỉ?” 

Rồi tôi đưa anh ly cà phê đen không đường thật đậm, ngồi xuống nghe anh kể về sự rung động đầu đời của anh. 

Anh kể sáng nay anh bước ra khỏi nhà, đi đến cái ngã tư đầu tiên của xóm, thì thấy một thiếu niên mặc áo thun trắng đi qua, đội chiếc nón chung bộ siêu tập với chiếc nón anh thích nhất ở nhà. Cậu chàng đẹp lắm, như giọt nắng vậy, lấp lánh mong manh mà ấm nồng, mái tóc nâu phập phồng lên xuống theo chiều gió và từng nhịp chân, đôi mắt rất tinh anh, khóe miệng xinh, răng nanh cũng thật đáng yêu đi. Nghe anh ba hoa về nhan sắc người đó, tôi cứ tưởng là thần tiên, mà chắc có lẽ anh coi người ta là tiên thật.

“Rồi sao nữa? Đừng nói với tôi ông thích người ta chỉ vì người ta đẹp thôi nha?”

“Bậy, còn cái khác, mày nghĩ sai cho tao quá!” La Tại Dân hớp một ngụm cà phê, hăng hái nói tiếp.

Cậu chàng kia sau khi đi ngang qua La Tại Dân thì đi thẳng đến khu nhà đối diện, anh thấy cậu lấy trong ba lô mấy hộp thức ăn nho nhỏ, rồi đặt xuống đất. Chẳng lâu sau đám ba con mèo hoang ở khu nhà trọ cũ đó lần lượt điểm danh, ngoan hiền lấy lòng cậu trai rồi ăn no thỏa thích. Cậu trai đó thì cứ chơi đùa với đám mèo, và Tại Dân thề rằng tim anh khi thấy khung cảnh ấy thì mát lạnh êm ái không thôi, rồi anh nghĩ là anh yêu người ta mất rồi.

Tôi chẳng biết nên nói gì nữa, bản thân thì thấy La Tại Dân thật sự còn quá non nớt chốn tình trường, lại quá dễ dãi trong việc ngộ nhận yêu đương. Nhưng đâu ai có thể dám chắc được, La Tại Dân có non nớt không, có dễ dãi không. Chung quy chuyện tình cảm, đều biến đổi tùy theo từng người một. Tôi có thể không hiểu chuyện anh, và anh cũng không hiểu chuyện tôi, nhưng không sao cả, miễn sao tôi vui vì chuyện tôi và anh vui vì chuyện anh, thế là tốt rồi nhỉ.

Tôi cười chúc mừng anh như mẹ già thấy con mình cuối cùng cũng chịu khôn lớn. Anh vui vẻ nhấp một ngụm cà phê, quả adam chuyển động lên xuống mãnh liệt như là thỏa mãn lắm. Anh bảo tôi có yêu đương chưa, chỉ cho anh với. Tôi lặng người, ừ thì có yêu, mà lâu lắm rồi, lâu đến độ không nhớ khi nào nữa, lâu đến mức chẳng thế hình dùng cái rung động mà anh miêu tả nãy giờ kìa. Tôi giả vờ tủi khổ, nói với anh, “Em đâu được như anh, chưa có yêu bao giờ.” 

Quên mất đã yêu như thế nào, ừ thì cứ tính là chưa yêu đi. Bởi tình yêu mờ nhạt đến vậy, cuối cùng cũng không thể gọi là tình yêu.

Tại Dân trêu tôi xạo sự, hai anh em cười đã rồi mệt nhoài ngồi ra ghế. Tôi thấy anh nhìn những dải nắng vàng rộp lấp lánh trên nền gạch hoa, nắng đã sáng đến vậy, hiện trong mắt anh còn trong trẻo hơn thế. Đuôi mắt anh cong lên vô thức, ngẩn ngơ nhìn nắng mà tủm tỉm cười. Lúc này đây tôi nghĩ, anh yêu thật rồi. 

.

Những ngày sau, Tại Dân không đến quán, nhưng tôi và anh có liên lạc qua điện thoại. Anh nói anh đang ở bên người ta, người anh gọi là Tuấn. Anh nói vui lắm, thì ra cậu ấy là người của viện bảo vệ môi trường biển, tháng nào cũng đi công tác tuyên truyền ở mấy vùng biển nghèo, phổ cập kiến thức bảo vệ thiên nhiên cho người dân. Mỗi lần đi như vậy ngắn nhất là một tháng, dài nhất cũng là ba tháng. Vì thế cho nên, La Tại Dân mặt dày bám theo, ở bên săn sóc người ta. Tôi phì cười bảo anh bạo quá, mới có mấy ngày đã dữ dội như vậy, như tôi thì đến một tháng cũng sẽ không biết được tên người ta. La Tại Dân nghe thế lại có dịp chế giễu, “Là do mày nhát quá thôi! Yêu không nói là bị ngu đấy, đúng rồi, mày bị ngu rồi em ạ!” Nghe người ta chửi mình ngu, tôi cắt ngang cuộc trò chuyện, kệ luôn anh ta.

Hai tuần sau La Tại Dân lủi thủi đến quán, da đen hơn nhiều, tóc cũng dài ra kha khá, râu chưa cạo, trông khá là thảm. Tôi đem cho anh ly cà phê rồi hỏi sao không ở biển cùng nhau ướp cho nồng tình ta, về cái Sài Gòn này làm chi nữa. Tại Dân uống cà phê xong chẹp miệng, “Anh mày cũng phải kiếm tiền chứ.” Tôi nghe thế thì cười ngặt nghẽo, “Tôi lại còn tưởng ông yêu vào không cần ăn cũng dùng tình yêu làm cho no bụng chứ!”

Chọc ghẹo nhau chán chê, La Tại Dân mới ngồi kể lại mấy ngày ngoài biển của mình. Ban đầu anh thuê một căn trọ gần thí điểm của viện bảo vệ môi trường biển, rồi cứ hằng ngày ra đó phụ người ta làm băng rôn, soạn thảo áp phích tuyên truyền, rồi cùng Nhân Tuấn của anh ta đi khắp các nhà, vào từng nhà một trò chuyện, chỉ dẫn mọi người cách đơn giản để bảo vệ môi trường, giúp mọi người hiểu được môi trường thật sự rất cần thiết,và bảo vệ môi trường là nhiệm vụ chung của toàn nhân loại. Nhân Tuấn ban đầu cũng không hiểu cái tên dở hơi này từ xó nào bước đến, nhưng được dăm ba ngày, thấy anh nhiệt tình quá, nên cả cậu và đoàn đội đều niềm nở chào đón người bạn lạ mặt đầy hăng hái này. 

Rồi từ khi nào không biết, La Tại Dân ăn nằm ở dề trong thí điểm của người ta, mấy người trong đội còn rủ anh vào ở chung trong thí điểm, anh nghe vậy cũng thành thật xách hết ba lô đồ đạc dọn hẳn vào đó ở. 

Tại Dân còn nói Nhân Tuấn thật sự đáng yêu lắm, từ vẻ ngoài tới cái tính nết. Cứ thấy đám nhỏ chơi ngoài biển là Nhân Tuấn sẽ không nhịn được cười, cậu nhặt được một con ốc có vỏ đẹp cũng hồn nhiên vui vẻ suốt buổi. Cái hồn nhiên như thấm vào từng tế bào cậu, cho dù cậu có ngày ngày lớn khôn, tâm tư có hao mòn vì sự đời, thì vẻ ngây ngô ấy cũng không thể mất đi. 

Có những ngày Nhân Tuấn không cần phải đi tuyên truyền, cậu sẽ ra biển ngồi cả ngày dài. La Tại Dân sẽ đi theo sau, nhìn thấy Nhân Tuấn đi đi lại lại trên nền cát, rồi cậu lại lặng im nhìn biển cả vỗ về đất liền. Đôi khi cậu đọc sách, một cuốn, hay hai cuốn. gió thổi rối tung mái tóc, nắng ấm tràn trên đôi vai nhỏ, mong manh mà kiên định giữa đất trời bao la rộng lớn. La Tại Dân những lúc như thế sẽ từ xa đứng nhìn cậu đầm đôi bàn chân vào nước biển lạnh ngắt, hay chỉ đơn giản là ngồi cạnh cậu khi tiếng lật giở trang sách cứ vang lên từng nhịp một thật đều. Trong cái khoảnh khắc biển cả chỉ còn là phông nền tuyệt hảo, Tại Dân cảm nhận thật mạnh mẽ sự tư lự trầm ổn nơi Nhân Tuấn, tựa như đã sống thật lâu lắm rồi.

Có những khi Tại Dân nghĩ, bản thân có coi đây là yêu không? Nó có thật sự quá mức đơn giản, để rơi vào một trận ái tình nồng nàn? Tại Dân có sợ hãi, như con chim non chỉ vừa đứng trước thế gian rộng mở, nhìn xuống mặt đất cách thật xa kia, run rẩy đến không thể  cất cánh bay. Nhưng đời là vậy, đã là chim, thì chắc chắn có thể bay, dù cho sợ hãi. Đã là người, thì chắc chắn sẽ yêu, dẫu cho đớn đau.

Từng thứ nhỏ nhặt cho đến lớn lao của Nhân Tuấn đều làm anh xao xuyến và cảm động, chúng thật đẹp đẽ đến nhường nào, từ cách cậu chỉ dẫn tận tình những hộ gia đình ven biển về phân loại rác, cách cậu chơi với mấy đứa trẻ làng chài, hay những lúc cậu vùi mình vào những trang sách địa chất, khoa học biển, và đôi khi là thơ tình. Tại Dân lúc này cho rằng đó có lẽ là thứ tình cảm, mà ban đầu vốn ban sơ dung dị, chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ những điều thật đẹp như thế, rồi về sau lại không thể ngăn mình muốn chiêm ngưỡng hơn nữa, muốn khám phá thêm nữa. 

Sự tò mò giết chết con ong ham mật, sự khao khát giết chết con thiêu thân. Tình cảm này từng ngày một giết chết Tại Dân bằng cách này hay cách khác. Nhưng anh không có phàn nàn gì về sự chết dần chết mòn ấy, anh thấy mình lột xác, như con trăn đến thời kì thay da, hay tựa sâu bướm đi vào độ tạo kén, một khoảng chết lặng để thăng hoa. 

Tình cảm lâu ngày tích tụ, trải dài trên những ngày thơ nơi bãi biển.

Tại Dân kể tôi nghe về những lần Nhân Tuấn thẹn thùng trước tình cảm nơi anh, má cậu sẽ hồng lên khi nghe anh khen xinh xắn, sẽ có những lúc vì phấn khích mà nắm lấy tay nhau, rồi lại ngại ngùng buông ra, như tình yêu gà bông thời học trò vậy, dẫu cả hai cũng độ gần ba mươi rồi. 

Tại Dân kể về Nhân Tuấn rất nhiều, đến là say sưa, anh nói anh vui lắm, cái vui anh chưa từng biết, cái vui lạ lẫm cực kì. Mắt anh sáng lên, môi anh cong mãi. Thật là tốt làm sao.

Anh uống nốt ngụm cuối ly cà phê, rồi xách máy đi tiếp, nói là kiếm tiền rồi về với người anh thương. Bóng lưng anh được nắng trưa chiếu rọi, không gắt gỏng mà mềm mại, căng tràn sức sống và thứ xúc cảm tích cực đạt đến đỉnh cao nhất. Nhìn anh như thế, lòng tôi cũng rạo rực, tình yêu thần kì đến thế sao?

Có lẽ thế, tình yêu kì diệu, có tình yêu ta sẽ không đau buồn, có tình yêu ta sẽ làm được tất cả. Chỉ là đôi khi ta quên mất tình yêu đích thực nghĩa là gì, để rồi những sai lầm trong một mối quan hệ nổ ra, ta đổ cho tình yêu chẳng như lời người đời nói. 

Tôi nhìn những vệt nắng trưa kéo dài trên nền gạch hoa, nhìn từng hạt bụi lơ lửng lấp lánh như chiếc khăn voan của cô dâu ngày cưới, thấy lòng mình thật nhẹ, môi vô thức mỉm cười.

.

Nếu bạn tò mò một kết cục về anh chàng thợ ảnh và cậu nghiên cứu sinh ngành hải dương học, thì vài năm sau đó, tôi đã có thể dẫn theo người tôi thương, cùng họ ngồi chung một bàn lẩu, nói chuyện phiếm thật vui. Họ vẫn vậy thôi, vẫn yêu nhau, chỉ là người anh tôi tóc đã cắt gọn, áo thun quần kaki đã đổi thành sơ mi quần tây. Nhân Tuấn của anh ta thì thay cặp kính cận dày hơn đôi chút. Anh ta giờ đã trở thành nhiếp ảnh gia kiếm nghìn đô, người anh ta thương trở thành giảng viên đại học, không ngoài dự đoán mấy. 

Tôi chẳng biết nhiều về cuộc sống tình cảm của bọn họ, chỉ là có những ngày La Tại Dân ủ dột tìm tôi uống bia, nhưng rồi họ cứ quấn lấy nhau như thế. Cuộc sống hôn nhân mà, nhiều bất cập mà tôi chưa từng nếm trải, nên chẳng thể cho bạn thêm thông tin gì. Tôi cũng không thể khẳng định với bạn một câu “Họ sống bên nhau hạnh phúc về sau”, chỉ có thể nói với bạn họ vẫn đang hạnh phúc, tận hưởng cái mà người ta gọi là tình yêu thật tốt. 

Trong lúc nhìn khói bốc lên từ nồi lẩu, tay tôi được bao lấy bởi hơi ấm quen thuộc, tôi bỗng ước giá như mọi người trên đời này đều có thể tìm thấy tình yêu cho mình thì hay quá. Yêu như nắng ban trưa, chân thành và mãnh liệt, anh dũng mà yêu, anh dũng mà sống. Dốc hết lòng mình ra, dù bỏng cũng chẳng sao cả. Vì yêu là chính là điều đẹp đẽ nhất mà con người có thể làm.

Tôi bất chợt nhớ một câu thơ lâu lắm rồi,

“Có gì đẹp trên đời hơn thế,

Người yêu người, sống để yêu nhau.” 

end.

tái bút: mình bắt đầu viết “trưa “trong một buổi trưa rất nóng, và kết thúc nó vào một đêm rất lạnh. cũng không biết nói sao nữa, chỉ là mình cảm thấy “”trưa” giống như lời mình tự nhắn nhủ mình nhiều hơn, can đảm sống và can đảm yêu, thế thì khôgn phải rất tốt hay sao?

cáo từ

từ hồi phim kết thúc thì cũng ít theo dõi diễn viên đoàn phim lắm, vì cuộc sống cũng bận, mà đó giờ không theo cbiz nên có chút không quen, già rồi cũng không ép bản thân phải thích ứng gì nhiều.

hôm nay concert cuối cùng, vẫn ngồi xem repo của các nhà, đọc từng tin mà cười tủm tỉm, ừ thì cả hai vẫn mãi là bjxy của tôi.

nhưng cuối cùng cũng phải rơi lệ mất.

mùa hè này có bao nhiêu ý nghĩa, không ai có thể nói hết được. chỉ biết rằng một câu cáo từ, cũng làm cho hai hàng nước mắt tuôn rơi.

phải sống thật tốt, không ngày gặp lại, cáo từ!

najun: untitled

written by -blueintou

angst, oneshot.

//

Hôm nay là một ngày mưa to, Sài Gòn ẩm thấp lạnh lẽo, tiếng mưa rơi lấn át cả tiếng xe cộ ngoài đường. Nhân Tuấn nhắm mắt lắng nghe, thấy được tiếng thở phát ra thật đều, vang vọng trong căn phòng tối rồi rơi từng mảnh xuống như những hạt khói trắng trong không trung. Nhắm mắt, rồi lại thở, nghe tiếng mưa rơi, không ngủ được.

Nhân Tuấn quyết định không ngủ nữa, cậu ngồi dậy, rót cho mình một cốc nước lọc đun sôi để nguội. Thói quen này Nhân Tuấn được tập từ những ngày còn bé, nhà cậu từng là một ngôi nhà ba thế hệ, ông bà nội và gia đình cậu sống chung, vì bà nội chỉ uống nước đun sôi để nguội, ba cậu cũng vậy, và giờ cậu cũng thế. Cái loại nước uống này vị rất tệ, Nhân Tuấn khẳng định, nhưng cơ thể không thể tiếp nhận loại nước lọc nào khác, chỉ cần là một chai nước suối bình thường cũng có thể làm cậu chột bụng, nước lạnh lại càng thảm hơn. Nói chung là khó chiều như thế. Nhân Tuấn nuốt thêm một ngụm nước nữa, lời nói của người kia liền chớp nhoáng vỗ về hai tai, “Anh sẽ đun nước cho em mỗi ngày luôn.” 

Cùng theo âm thanh trầm ấm ấy là hình ảnh khóe môi nhếch lên của người kia thật xinh đẹp, đôi mắt mỗi khi cười sẽ tạo thành những nếp nhăn cong lên thật rõ ràng kiều diễm, đôi khi cậu từng nghĩ liệu rằng nếu cậu chạm môi lên nơi ấy thì sẽ có vị như thế nào, chắc là ngọt, vị ngọt của mật ấy. 

Nhân Tuấn ngơ ngẩn hồi lâu, cố lục lọi trong kí ức rộng lớn của mình xem xem đã bao giờ cậu nếm được vị mật ấy chưa. Nhưng có lẽ là không, chắc vậy. Cậu không nhớ, không thể nhớ rõ nổi nữa. 

Đã không thể nhớ được thì thôi vậy.

Nhân Tuấn quyết định nằm lướt web một chút. Trên mạng toàn là những hình ảnh của người này người kia, lướt qua rồi lại lướt qua, rất ít khi cậu dừng lại, bởi vốn dĩ đó là chuyện của người ta, không phải chuyện của cậu. Nhưng chỉ có một lần duy nhất trong đời, Nhân Tuấn chấp nhận dừng lại, quay đầu về phía sau, và ở lại thật lâu. 

Người kia cầm trong tay một đôi nhẫn bạch kim, không tô điểm thêm bất cứ họa tiết gì ngoài hai đường chéo song song uốn theo thân nhẫn, “Anh muốn chúng mình là hai đường thẳng song song, không phải chạm nhau rồi biền biệt chẳng thấy. Muốn cùng em vai kề vai, đi đến trường tồn vĩnh cửu. Đó mới là ý nghĩa chân chính của hai đường song song.”

 Thời khắc đó, Sài Gòn cũng lất phất mưa, chắc là độ đầu năm thì phải, mưa phùn hiếm hoi vào một sáng rất tinh mơ, trong căn hộ nhỏ, cả hai chỉ mặc quần áo ngủ, vừa mới thức giấc thôi. Lời tỏ tình được anh thốt lên như một câu chuyện thường nhật, giống như tình yêu của anh dành cho cậu và của cậu dành cho anh, tựa như dòng thời gian vĩnh cửu trôi đi, vĩnh cửu tồn tại, bao bọc xung quanh không cách nào buông. “Em cũng muốn”, Nhân Tuấn nhớ cậu đã đáp như thế, và lúc này trái tim cậu như mường tượng lại xúc giác ngày xa xưa, mềm mại, hạnh phúc, thỏa mãn, vừa tròn cho một mối tình. Và việc được  nằm trong vòng tay anh nữa, cảm giác đó cũng thật đẹp cho một mối tình như thế.

Nhân Tuấn tắt điện thoại đi, cũng chẳng biết phải làm gì hơn, không lẽ cứ ngồi nhìn về phía cuộc đời người khác mãi? Và cậu bắt đầu nhìn về phía cuộc đời mình. Cậu nằm xuống giường lần nữa, đắp chân lên quá ngực, nhưng mắt vẫn nhìn về phía trần nhà. Trời vẫn còn mưa rất to, tiếng mưa va vào cửa kính của tòa chung cư, lộp độp không dứt. Cái lạnh lẽo vô cớ truyền vào phòng, Nhân Tuấn bỗng nhớ ra một thứ, nhớ tên anh rồi. La Tại Dân, anh tên La Tại Dân. 

Cậu nhớ về những chiều tan học đi qua Cách Mạng Tháng 8 chật ních người, ngồi sau xe anh mà cười tít. Nhớ có một lần cậu dẫn anh vào trung tâm mua sắm mới khai trương, anh chạy đến quầy đồ nội thất và gia dụng, nói rất nhiều về cuộc sống sau này của hai đứa, “Anh sẽ đun nước cho em mỗi ngày, nhưng lỡ anh đi công tác, thôi mua cái bình nấu nước tự động cho em ha. Có nên mua thêm cái kệ sách không hở em? Anh thấy cái ở nhà sắp chật ních rồi.” Tại Dân nói rất nhiều, chọn tới chọn lui, cân nhắc từng chút. Rồi anh quay sang nhìn vào mắt cậu, dịu dàng mà nghiêm túc hỏi, “Em có muốn nhận con nuôi không?”, Nhân Tuấn cười, không nói, chỉ gật đầu, rồi La Tại Dân kéo tay cậu đi về phía quầy đồ trẻ em.

La Tại Dân khom lưng trong đám đồ con nít xanh đỏ tím vàng, tỉ mỉ lựa từng món, chính là hình ảnh đẹp đẽ đến phát sáng trong lòng Hoàng Nhân Tuấn. 

Hoàng Nhân Tuấn nhớ có một lần cùng anh trên sườn núi ngắm sao, bầu trời rực rỡ lung linh không nói nên lời. Những tán cây đung đưa trong cơn gió ngày hạ chí, chúng như nhảy múa, mang một vẻ hân hoan thật kì diệu, và Nhân Tuấn nhớ hơi ấm khi da kề sát da, anh mặc chiếc áo ba lỗ, để cậu nằm lên tay. Mùi hương sữa tắm, thật lạ, dù cả hai cùng dùng chung một loại, nhưng mùi hương nơi anh vẫn có chút đặc biệt, nó nhẹ bẫng tinh khôi, phảng phất chút trầm lắng mà có lẽ đã được tôi từ đôi mắt.

Đã lâu không thể nhớ đến, hiện tại trong bóng tối, từng kí ức ồn ào dội về như cơn thủy triều nhấn chìm cậu trong nỗi nhớ thương đau. Hoàng Nhân Tuấn cảm tưởng bản thân thực sự sắp chết đuối, nước mắt ứa ra từ đuôi như thác tràn. Mọi thứ đều là anh. Bóng lưng Tại Dân trong mỗi buổi sáng, con phố cùng nhau đi qua bao mùa mưa nắng, chiếc xe 78 băng băng trên xa lộ, cách anh hôn và cách anh yêu. Tất cả đều là anh. 

Hoàng Nhân Tuấn cảm tưởng bản thân tựa như thật sự được bao bọc trong vòng tay anh một lần nữa trong đời, đó đã từng là nhà, là nơi duy nhất cậu tựa vào. Từng chút hiện về là lần cậu chấp nhận dừng chân, quay lại, và ở đấy thật lâu.

Hơi thở ngắn theo từng đoạn, Nhân Tuấn nhắm đôi mắt, thấy nơi đó chẳng phải là bóng tối bao trùm, mà là dáng vẻ La Tại Dân ngày đó, trong bộ đồ ngủ đầy ngớ ngẩn sắc màu, trân trọng nắm lấy bàn tay cậu, nhẹ nhàng xỏ nhẫn vào ngón tay Nhân Tuấn.

.

Phác Chí Thành vừa tỉnh giấc, lại một lần nữa trễ giờ. 

Cậu nhóc cuốn quít sửa soạn, vớ bừa hai bánh sandwich trên bàn rồi chuồn lẹ khỏi nhà trước khi mẹ phát hiện nhóc lại ngủ dậy trễ. 

Trong lúc vội vàng lấy xe ở hầm gửi, nhóc có nghe lỏm được hai bác gái nói chuyện.

“Nghe bảo cụ ở nhà 238 vừa qua đời đêm qua, cô giúp việc sáng nay vào thì thấy cụ đi rồi. Tội nghiệp, nghe bảo trên mặt cụ vẫn còn nước mắt.”

“Tội nghiệp lão Hoàng, lão sống vậy cũng mấy chục năm, nghe bảo vợ mất hay sao đó. Mà còn mắc cái chứng đãng trí, quên trước quên sau, có lần nghe cô giúp việc nói lão quên luôn cả ngày giỗ của vợ lão.” 

“Mà cũng có chắc là lão Hoàng có vợ đâu, trong nhà còn chẳng có kỷ vật của phụ nữ.”

“Ôi thôi tình yêu mà, yêu ai chả được, miễn là mình yêu họ rồi họ yêu mình thôi.”

“Tội nghiệp lão!”

Phác Chí Thành ngồi trên xe thầm ưu tư, nhân duyên trên đời này thật vô thường chẳng thế đoán. Kiếp này nếu không thể yêu ai vẹn tròn, thì có lẽ ở một thời không khác, họ sẽ yêu nhau. 

end.

poster:eyes-on-you

hi guyssssss, SuperM had already debuted with a masterpiece called “Jopping”. It’s a very good song, and the music video is such a big bang.

check it out and you wont be disappointed!

music video. it’s fvcking littttttttttttttttt

if you like it, you can stream it on iTune or Spotify.

if you really really like it, you can watch it again and again on youtube (make sure you had log out the youtube account and cleaned browsing data)

and if (i promise this is the last) you so fucking like it, you can buy the album on Amazon ❤ (it’s just about 15$ for each copy. kinda cheap i guess?)

thanks for watching and reading this silly post ok =)))))

the model is ten. he had debuted with NCT, WayV and now SuperM :)))) btw, he is my bias uwu ❤

edited by me

TAKE OUT WITH FULL CREDIT, THANKS!

link HQ: http://fav.me/ddhm75n

đông lại về rồi đấy

khóc rồi, khóc rồi là tốt, không cần giữ trong lòng muộn phiền, ở đây có rất nhiều người chân thành muốn cùng hai người gánh vác.

cuối cùng mọi chuyện sẽ tốt thôi, chưa tốt tức là chưa đến cuối cùng.

những ngày qua hai người đã vất vả nhiều rồi. cảm ơn vì một mùa hè đáng nhớ, cảm ơn vì đã nỗ lực không ngừng nghỉ, cảm ơn vì đã không từ bỏ.

phải có bài học thì mới thành công, vấp ngã thì hãy đứng dậy, sóng gió đời người ắt hẳn có. xin dành cho hai người câu khẩu hiệu của cực hạn thanh xuân, “one more try”, hãy tiếp tục tiến về phía trước, ngã rồi đứng dậy, thất bại rồi kiên cường bước tiếp.

hôm nay không bao giờ quên.

something in my mind

hôm nay trung thu, mình vẫn làm những việc thường ngày mình hay làm, đi học, về nhà, đi học, rồi lại về nhà. mọi thứ rất quy củ, rất nề nếp, nhưng mình lại cảm nhận rất rõ sự khác biệt.

mình thật bình thường, trong một ngày đặc biệt.

rất nhiều năm rồi mình không đón trung thu như cách mọi người hay đón, không bánh không trà, không nghỉ học thêm mà cũng chẳng đi chơi đây đó. nhưng ở cạnh mình có chị, có bạn, có rất nhiều người trong gia đình tụ về một chỗ, nói chuyện đùa giỡn này kia, dù mình chỉ đứng ngoài những cuộc nói chuyện, nhưng cảm giác tiếng nói lảng vảng xung quanh cũng thật sự rất tuyệt, cảm giác mình không lạc loài, mình không biệt lập.

nhưng năm nay khác lắm, năm nay cạnh mình không có chị cũng không có bạn, thời gian ngồi với bố mẹ cũng chỉ vỏn vẹn 15 phút ăn cơm rồi chạy đi học tiếp, nói sao nhỉ, 15 phút đó mình đã chần chừ không muốn đi.

trước hôm nay một vài ngày, thì mình cũng đã nghĩ đến, chị thì đi học ở quân trường, bạn thân thì không còn thân như mình nghĩ nữa, thời gian làm bài tập cũng không nhiều. nghe có chút thảm hơn so với mọi năm. nhưng mình tự nhủ ổn thôi, sẽ ổn mà, như hằng ngày ấy.

nhưng khi mình nhìn đám trẻ con trong xóm tụ về nhà thờ sinh hoạt nô đùa, thấy mọi người đón lân đi xung quanh khu xóm, còn mình thì vừa học thêm về, chỉ có thể nghe tiếng trống lân đằng xa vọng lại, tranh thủ cho kịp giờ mà chạy ra lan can nhìn mọi người chơi một chút, sau đó lại quay vào nhà, làm những điều bình thường, mình đã nghĩ, nó không ổn chút nào.

mình còn nhớ năm ngoái, cũng trung thu như thế này, thiếu nhi nhà thờ mình cũng múa lân, mình cũng vẫn học thêm, nhưng học tại nhà, và có bạn thân mình bên cạnh. mình với bạn đó cùng chạy lên lan can hướng ra ngã tư trước nhà, nhìn hai con lân nhảy nhót ở giữa, đám trẻ con hô hào cỗ vũ, tiếng trống dồn dập hòa cùng tiếng nô đùa. thực sự vui lắm, mình không thể quên.

mà cũng vì không thể quên, nên năm nay, trong tình cảnh này, mình có chút đau lòng. nhà trống rỗng, một mình mình đứng ở lan can, xem lân múa cũng không còn thú vị nữa. được giữa chừng thì mình vào nhà.

hôm nay đẹp nhất vẫn là 15 phút ngồi ăn cùng bố mẹ, điều đặc biệt nhất ngày hôm nay. vì tính chất công việc với thời gian biểu khác nhau, thường thì mình sẽ ăn cơm một mình, lâu lâu mới ăn cùng bố mẹ. được một ngày như thế này, mình cùng bố mẹ ngồi ăn cơm, cảm giác thật sự là tết đoàn viên, chỉ thiếu mỗi chị mình. mình thật sự không nỡ đi, không nỡ để 15 phút đó trôi qua.

hiện tại mình ngồi một mình trong phòng, tiếng trống lân và tiếng nô đùa vừa dứt hẳn. mình chợt nghĩ, có lẽ sự cô độc có thể giết chết một con người.

The Springcode

code to unlock our memories

ÉCLAIR

design commission

Hân's Station

Chào mừng đã đến thăm nhà ga với những chuyến tàu thú vị~

Hazelnut

博君一肖是真的

serulian

our love is written in the stars

Rạp Xiếc Trung Ương

Ladies and gentlemen

HarryxDraco Fanclub Vietnam

Tàu ngầm nhỏ xinh của các HarDra shippers!

S.C.I. mê án tập

Tập đoàn hủ nữ núp bóng những chàng cảnh sát đẹp trai!

Design a site like this with WordPress.com
Get started