dowoo;; crystal – 9

và chuyện đã bắt đầu từ đấy.

jungwoo không biết từ khi nào việc nhìn về phía doyoung để xem rằng anh đã ổn lại trở thành một phản ứng vô điều kiện. nhưng cứ mỗi giây phút ngơi tay, hay một buổi chiều chóng vánh, cậu lại cứ tìm về phía anh bằng cách này hay cách khác, chẳng biết vì sao và từ khi nào cậu lại tự xem mình đủ quan trọng để được quan tâm đến anh. có lẽ là sự chân thành trong đôi mắt ấy, có lẽ là vì câu cảm ơn, và có lẽ vì doyoung không thích màu xanh và jungwoo thì muốn xóa đi màu xanh trên đôi vai đã hao gầy. 

jungwoo chưa từng một lần trả lời được câu hỏi ấy, câu hỏi mà doyoung cứ trao cho cậu ngày một nhiều, “tại sao làm vậy?”. chính cậu cũng không rõ vì sao, hoặc giả như cậu có biết, thì cậu cũng không thể đối mặt với phần ánh sáng êm dịu mà bỏng rát ấy, tựa như một chú dơi run rẩy trong ánh nắng, hay một con chim con tập bay và rời khỏi tổ mẹ, jungwoo chưa thực sự chuẩn bị để đón nhận câu trả lời trong tim mình.

mỗi khi như thế, jungwoo chỉ cười giả lả, “do tao rảnh, thế thôi.” và cả hai đều hiểu đó hoàn toàn không phải là câu trả lời. kéo sau đó là một khoảng lặng thật dài, đủ dài để cậu hiểu rằng mình đang nói dối và cũng đủ dài để doyoung biết đó không phải là sự thật. tiếng gió va đập bên tai trong một chiều xuân, ánh nắng trên cao tưới lên vai áo một màu trong lành, và chẳng ai nói gì nữa, bởi họ đang băn khoăn tự hỏi, “tại sao?”.

tại sao để tâm?

tại sao dung túng?

//

dowoo;; crystal – 8

jungwoo dắt tay doyoung đi rất lâu, đi qua tất cả những quán hàng mà cậu biết, đi qua tất cả quầy vui chơi ở các chợ trời và trung tâm thương mại. qua cả những cung đường lớn với các món ăn mà cậu đã từng ghé qua rất nhiều lần trước đó, nhưng hôm nay mọi thứ đối với jungwoo mạnh mẽ như một ly cà phê vậy, thơm phức và nồng ấm, jungwoo nghe tim mình rộn rã, và cậu mong là nỗi buồn của doyoung đã vơi đi một chút, ít nhiều thì nụ cười trên môi anh hiện tại nên là một nụ cười chân thành. 

jungwoo gập người cười nắc nẻ, lon nước ngọt đang được cầm cũng rung rinh chấn động, rồi sánh ra tay một chút. tiếng cười giòn vang và cậu thề, đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối cậu cười như thế, chúng thật tuyệt để được trải qua thêm nhiều lần nữa trong đời. còn doyoung chỉ nhoẻn miệng cười, anh đưa lon nước lên môi và nhấp một chút, ánh mắt tưởng chừng như nhẹ nhõm hơn, và màu sáng cũng đã dần hiện hữu. 

đôi khi, chỉ đôi khi thôi, jungwoo ước rằng mình có lẽ đã nhận ra điều này sớm hơn. 

nhận ra chuyện có lẽ đã bắt đầu từ dạo ấy, khi ánh mắt họ chạm nhau nơi sân bóng và cái bắt tay tượng trưng cho một tình bạn sắp diễn ra. nhận ra cớ vì sao cậu luôn khó chịu với những thói quen không theo lề lối của doyoung, khó chịu với cách sống đôi phần cẩu thả của anh. nhận ra vì sao nỗi mất mát rỗng tuếch cứ càn khuấy con tim cậu ngày một nhiều. là bởi vì cậu để tâm, là bởi vì cậu đã dành cho anh một chỗ trong khoảng đời mình. 

một jungwoo của sự tự tại chắc chắn sẽ không chấp nhận điều đó.

nhưng ngay cái khoảnh khắc doyoung cứ thế mỉm cười sau rất nhiều ngày ủ dột, ánh mắt anh tràn ngập biết ơn và đâu đó là sự cứu rỗi, chúng hướng về cậu một cách trực diện và mãnh liệt, xinh đẹp và rực rỡ đến độ cậu chẳng thể nào nói ra với anh rằng mình “hân hạnh được làm điều đó”, khi mà anh buông lời cảm ơn, và cái ôm bất ngờ ập đến.

“cám ơn mày, tao nghĩ mình ổn hơn rồi.”

jungwoo thề với trời cao, đó là điều ấm áp nhất cậu từng nhận được cho đến ngày hôm ấy. 

//

dowoo;; crystal – 7

jungwoo bước theo mép vỉa hè, buổi đêm ẩm ướt và ngột ngạt sau trận mưa to, gió đứng từ lâu nên chẳng thể thổi vào cái không gian kì lạ này một chút làn mát để mà xoa dịu, để mà giảm đi cái cảm giác hồi hộp đến bức bối trong lòng cậu lúc này.

chưa bao giờ jungwoo lúng túng đến thế, nhất là đối với doyoung, cứ như rằng cái loại xúc cảm rung động khi nãy mãnh liệt quá đỗi, đến nỗi dư âm để lại chẳng khác gì caffein, làm cậu run rẩy, phấn khích, nhưng bồn chồn lo lắng đến chết đi. cái nỗi rạo rực ấy cuồn cuộn đến mức, trong một khoảng nào đó thật nhanh, jungwoo tự nghi vấn chính bản thân mình.

jungwoo khẽ xoay đầu, nhìn về người bên cạnh đang cùng sóng vai, nét trầm tư vẫn chưa dứt khỏi nơi đáy mắt anh, ánh đèn mờ của cửa hiệu ven đường hắt lên mái đầu hơi cuối xuống, môi anh khẽ mím tựa như là suy tư. jungwoo thề rằng cậu ghét bản thân mình như thế này, một trái tim non nớt dễ rung động, một đứa ngốc nghếch cứ thế để mặc cho trái tim ấy làm loạn cả lên.

và giống như một loại năng lực đặc biệt, nỗi buồn như chưa hề vơi đi bao giờ ấy, cái nỗi buồn tan thương tựa như tất cả sắc xanh của da trời tụ lại một chỗ nơi anh, cứ thế mà truyền sang cho cậu. chúng thật quá đỗi mạnh mẽ, làm cậu chẳng thể chối từ, vô thức mà tiếp nhận chúng. jungwoo vẫn luôn thắc mắc rằng vì cớ gì nỗi buồn ấy to lớn đến nhường vậy, vì cớ gì mà cậu muốn xoa dịu chúng đến thế?

“này đừng nhìn tao chăm chăm như thế chứ, có gì đâu mà nhìn?” doyoung bỗng nhiên phụt cười một tiếng thật khẽ, anh lắc đầu giống như vừa gặp một điều gì ngu ngốc và cố chấp lắm.

“có chứ, màu xanh.” jungwoo quay đi, ánh mắt cậu đặt nơi nào đó trước khung cảnh đường phố đằng xa xa. một làn gió bỗng chốc thổi qua làm mái tóc cậu khẽ lưu động, đôi mắt ưu tư hoàn hảo bị che đi, nhưng vẻ mong manh và kiều diễm lấp lánh của ánh trăng bạc thì vẫn còn đấy, trên mái tóc và đôi vai cậu, một tác phẩm nghệ thuật kì diệu đến nao lòng.

“tao không thích màu xanh.”  doyoung nói, như một điều gì đó tầm thường vô vị.

“vậy thì hãy làm nó tan biến đi.” jungwoo bỗng reo lên như một đứa trẻ, đôi mắt cười cong lên hân hoan và nụ cười xinh xắn sáng ngời trong đêm tối. cậu cầm tay anh rồi kéo đi, “đi chơi, rồi màu xanh sẽ tan ra nhanh thôi.”

dowoo;; crystal – 6

jungwoo bước đi trên hành lang không người, giờ trong trường chắc còn mỗi cậu, tiếng bước chân vang lên rồi văng vẳng kéo dài, bóng cậu ngả nghiêng trên mặt đất, mỗi một thứ đều mang lại cảm giác tựa như đêm nay sẽ không bao giờ kết thúc, trừ phi có điều gì đó, một người nào đó làm nó trở nên sáng hơn, một sức mạnh làm cho mặt trời ló dạng chăng?

bước đến cổng trường, jungwoo đút tay vào túi quần và ngẩng đầu nhìn bầu trời ráo hoảnh, tối đen. mưa đã dứt từ bao giờ, để lại thế gian thứ mùi ngào ngạt của đất ẩm, của những chiếc lá khô đang mục rữa đâu đó quanh đây. jungwoo dợm bước, cơn gió thu thổi nhẹ làm cậu run run, và cứ như bị lạc trong cơn say, đôi chân cậu cứ ngập ngừng chẳng chịu thẳng bước, có lẽ một ánh nhìn đã níu kéo cậu, một ánh nhìn chăm chăm, lạ hoắc, và nhức nhối. cứ như những mũi dao xông thẳng tới, jungwoo thấy khó khăn với điều đó. 

jungwoo khẽ xoay đầu, giữa bóng râm của cây bàng và ánh đèn mờ nhạt, có một ai đó đang đứng, chiếc áo hoodie bạc thếch và mái tóc đen rối tung trong gió, dẫu cho gió thổi rì rào cành lá, màu mắt người đó vẫn tĩnh lặng như gương, như màn đêm sâu hun hút của vũ trụ rộng lớn. jungwoo rùng mình trước sự đơn độc đến kì lạ của bờ vai ấy, giống như người đó thực sự tách biệt khỏi cảnh vật lưu động, khỏi dòng thời gian chưa bao giờ ngừng trôi. ánh nhìn người đó như là lửa hừng hực cháy, một sự khát khao vùng vẫy, một lời kêu cứu trong vô vọng, thổn thức.

“này, sao giờ này còn chưa về?” người đó từng bước tiến lại gần, khuôn mặt quen thuộc dần lộ rõ. jungwoo tưởng rằng mình đang say đắm, như cái lần đầu tiên họ gặp nhau, dưới sân trường ngập nắng và giọt mồ hôi còn rơi nơi thái dương. cái cách người đó từng bước đi về phía cậu, chẳng lệch đi tí nào cái cảm giác hồi hộp ấy khi lần đầu cậu tiến đến làm quen.

“doyoung đó hả, ừ, tao chưa về, muốn đi đâu đó không?” 

//

dowoo;; crystal – 5

có một lần trời mưa to lắm, trắng xóa cả bầu trời, giông đến bủa vây, ào ào như xối xuống tấm cửa kính phòng học. jungwoo nhìn về phía ngoài khung cửa, lòng lẩm bẩm thôi thì ở lại thư viện một chút cũng chẳng sao đâu. 

giờ ra về, ngoài kia là hàng lớp học sinh chen chúc nhau một chiếc dù mà chạy về cho kịp giờ học thêm, đôi ba cặp cùng nhau bước đi dưới mưa, cậu lại thấy một chàng học sinh nọ, đưa áo vest ngoài của mình cho một bạn nữ, rồi chạy trối chết về nhà, đúng là ngốc, dẫn bạn nữ đó về tận nhà có phải hơn không.

jungwoo uể oải nhấc chân đi về phía ngược lại, một mạch thẳng về phòng thư viện của trường, trời mưa thế này mà đi về thì cũng thật không vui vẻ lắm đâu, cậu nghĩ vậy. 

phòng thư viện vắng tanh, chỉ có một cô thủ thư ngồi sau bàn giấy, cô chăm chú đọc một quyển sách nào đó, có vẻ là triết học, chăm chú đến nỗi chẳng nhận ra vừa có một sinh vật bước vào trong khi giờ tan học đã qua rất lâu rồi.

jungwoo chọn một góc khuất gần cửa sổ, đeo tai nghe và chọn cho mình một cuốn sách lịch sử. không phải cậu yêu thích môn học này, mà là vì cậu thà đọc sách sử, còn hơn đọc về lượng giác hay thuyết tương đối gì đó.

jungwoo đọc miệt mài, cho đến khi cậu nhận ra bầu trời đã ráo hoảnh từ bao giờ, và cũng đã quá trễ cho một ngày rong chơi. cậu đứng lên, cất sách, lướt qua cô thủ thư và đi về.


dowoo;; crystal – 4

doyoung đã chia tay.

đó là một buổi sáng mát, khi jungwoo chỉ vừa ngồi xuống bàn học thì tin tức ấy đã đến ngay tức khắc. doyoung đã chia tay. cái gì cơ? đó là cách mà cậu phản ứng lại với việc đó. không hẳn vui cũng không hẳn buồn phiền, bởi cậu chẳng có lý do để vui về việc đó, lại càng không có lý do để buồn phiền. 

jungwoo chỉ đơn giản là ngạc nhiên. và doyoung không hề đến lớp vào ngày hôm đó.

ba ngày trôi qua với lớp học chẳng có lấy một mái tóc đen trong nắng, không có đôi mắt cong lên mỗi khi cười, và chẳng có một doyoung nào cả. cậu bỗng cảm nhận thấy chút gì trống trải trong lòng, nhưng nó chỉ đôi chút thôi. giống như một người bỗng dưng một ngày quên mất mang vớ vào chân, thấy thiếu, nhưng vẫn ổn. jungwoo sống tốt với sự thiếu thiếu đó và rồi cậu dần quen với nó.

nhưng cuối cùng doyoung cũng xuất hiện ở lớp, với cằm lún phún râu, đôi mắt thâm và lừ đừ, hẳn những ngày qua đã thật tồi tệ với anh. jungwoo ngồi ở vị trí mình, nhìn theo anh trong lúc đôi vai rũ xuống kia gần hơn với chiếc bàn gần cửa sổ. có điều gì đó mà jungwoo cho là nỗi buồn, chúng dâng tràn và cậu không thể ngăn dòng chảy ấy. nỗi buồn từ doyoung cứ vậy truyền sang, chiếc hoodie bạc màu, đôi vai gầy và màu nắng phai nhạt, một thứ đơn côi dằn xéo mà bất cứ ai khi nhìn vào cũng sẽ cảm thấy thương tâm.

và jungwoo ngạc nhiên vì cớ gì nỗi buồn nơi doyoung lại mạnh mẽ đến thế, lại dữ dội đến vậy, chẳng phải là thất tình thôi sao? chẳng phải cậu ta mới chỉ là một đứa nít chưa nếm mùi đời, há gì lại đau đớn đến thế?

và cậu muốn thấu hiểu nỗi đau đó, với tất thảy chân thành mình.

dowoo;; crystal – 3

vào năm học, jungwoo được nhìn thấy người yêu của doyoung trong một lần lướt qua. một người khá xinh, nhưng thì đã sao cơ chứ, jungwoo hơi đâu mà bận tâm đến những điều đó. chỉ là bỗng dưng cậu muốn thân với doyoung thêm một chút. thật quái gở, jungwoo chưa bao giờ thấy mình quái gở như hiện tại. 

và cậu làm thế thật, bắt đầu thân hơn với doyoung. cậu hưởng ứng tất cả những trò đùa của đám bạn về việc doyoung có người yêu, cười sảng khoái mỗi khi doyoung ngượng đến đỏ mặt tía tai, hay chỉ đơn giản là gọi tên của người yêu thay cho tên của doyoung. một kiểu chọc ghẹo rất phổ biến giữa đám bạn. jungwoo thích việc đó, kiểu như khi doyoung cười sau mỗi câu đùa của cậu, cậu lại cảm thấy mình thân với anh thêm một chút xíu xiu.

nhưng niềm vui ấy mỏng manh và mơ hồ như một làn hơi nước mỏng, tích tắc trôi qua đã chẳng còn lại gì. cậu hãy còn trông mong điều gì hơn thế nữa? không, jungwoo chẳng mong gì hơn. doyoung cũng là một loại rắc rối, những người xinh đẹp và nổi tiếng luôn luôn là một mớ rắc rối tai hại, chỉ cần chạm đến phần rìa của giới hạn, bạn sẽ hiểu cảm giác không thể làm gì để chống cự, tuyệt nhiên không thể chống cự nổi. nhưng thời điểm này jungwoo nào có hay đến việc đó? không một quá khứ, một lỗi lầm hay kinh nghiệm nào có thể giúp cậu của lúc ấy hiểu được, xinh đẹp chính là một loại rắc rối. jungwoo chưa bao giờ có một cuộc tình chính thức, tâm hồn ấy hẳn còn quá non nớt và trẻ con để có thể hiểu được tất thảy.

nhưng hiện tại jungwoo nào có quan tâm? bởi vì cậu chẳng muốn yêu, chẳng muốn tâm hồn mình và cả thể xác thuộc về riêng ai, jungwoo chỉ muốn là jungwoo mà thôi.

tuy nhiên có một thứ mà jungwoo phải công nhận, đó chính là cách doyoung chăm sóc và quan tâm người yêu làm cậu ghen tị. đó chỉ đơn giản là sự thèm muốn được một-ai-đó yêu thương và che chở, và một-ai-đó không hẳn là doyoung, jungwoo tự khẳng định với bản thân mình như vậy. không phải doyoung đâu. 

chuyện tình của họ thật đáng yêu theo cách của những đứa trẻ chưa thể lớn, và jungwoo hâm mộ điều đó biết bao. và từ đó, cậu nghĩ rằng mình cũng nên đi tìm một ai đó nhanh thôi.

dowoo;; crystal – 2

chuyện tưởng rằng đã bắt đầu từ nơi sân trường ngập nắng đó, nhưng không hẳn, chẳng có gì xảy ra quá mức tình bạn giữa hai người. họ là những người bạn cùng chơi chung một nhóm bạn thân, nhưng lại không thân như tất cả những người khác. doyoung có cuộc sống của anh, và jungwoo cũng không quá nhiệt tình với cuộc sống đó lắm, nói cho ra lẽ, một vài thứ của doyoung làm cậu khó chịu. nhưng tôn trọng là thứ thiết yếu cho một tình bạn, jungwoo không nói, doyoung không hỏi, mọi thứ lại bình thường, và cả hai vẫn thân-nhưng-không-thân. 

rồi một thoáng hè trôi qua, những cuộc vui chơi và những người bạn khác làm jungwoo quên mất mình thực sự có một doyoung trong đời, dù gì thì cả hai cũng không thân đến mức đó. vào những ngày cuối cùng của kì nghỉ hè, jungwoo nhận được tin doyoung có người yêu, một ai đó có vẻ nổi tiếng trong trường. à , đó là tất cả những gì jungwoo phản ứng lại với thông tin đó, trong group chat của nhóm bạn. cậu cảm thấy điều đó là một điều hiển nhiên trong tất thảy những điều hiển nhiên, doyoung quá nổi tiếng để hẹn hò với một người bình thường, như cậu chẳng hạn? điều đó thật điên rồ, sao cậu lại lấy bản thân ra ví dụ chứ? 

‘có người yêu cũng nên khao anh em chứ?’ một ai đó nhắn.

‘ừm, được.’ doyoung trả lời.

‘này jungwoo mày làm gì mà cứ seen thế, đang bận gì à?’ taeyong nhắn và cậu chợt bừng tỉnh đôi chút. jungwoo không hẳn là một người im lặng, nên hành động cứ seen của cậu làm tất cả mọi người không khỏi thắc mắc, và chính jungwoo cũng ngờ vực bản thân mình.

‘chẳng có gì cả, nhưng đồng ý vụ khao nè.’

và rồi jungwoo tắt máy, có điều gì đó, không hẳn là một chữ ‘à’, không hẳn là cái loại cảm giác có cũng được không có cũng được ấy. không, hoàn toàn không phải. nhưng cậu chẳng hiểu nổi những thứ đang cào cấu bứt rứt bên trong là gì. có lẽ đây là hậu quả của chứng mất ngủ, cứ cho là vậy đi. 

dowoo;; crystal – 1

doyoung ngồi dưới tán cây lá kim, hai tay chống xuống đất. gió thổi nhẹ tựa một làn tóc vỗ về sượt qua da, ánh nắng chiếu rọi khắp chốn, và anh cứ thế mà khép đôi mắt của mình lại, mơ theo chiều gió, nghe một chút bình yên.

doyoung nghĩ, ánh nắng chắc sẽ làm cho anh trở nên đẹp đẽ hơn trong mắt cậu trai đang đứng đằng xa kia, người mà chỉ mỗi phút sẽ quay đầu và nhìn anh một lần. doyoung cảm thấy cái ý nghĩ này thật biến thái, ai lại tự nghĩ bản thân sẽ đẹp trong mắt một người mình chẳng biết là ai? nhưng mà kệ thôi, cậu trai đó đã nhìn anh suốt hai mươi phút kể từ khi anh vẫn còn trong sân bóng cho đến khi anh ngồi đây đổi lượt với đồng đội. một quyết tâm rực cháy, anh cũng nên làm điều gì đó để đáp trả, và trở nên đẹp hơn trong ánh nắng cũng là một cách để đáp trả, doyoung nghĩ vậy.

nhưng, sự thật là doyoung đẹp hơn vạn lần trong ánh nắng và giọt mồ hôi chảy nơi thái dương, gió thổi lùa vào lớp áo sơ mi trắng mỏng khẽ lay động, cậu trai đằng xa cũng trầm trồ ú ớ, sao mà xinh thế. cậu trai đã nhìn người đó đúng hai mươi phút có lẻ, chỉ vì đôi giày người đó mang khá  bắt mắt, nhưng lại không ngờ người đó cũng là một dạng xinh trai. cậu ta mím môi chau mày, thầm tính toán suy nghĩ việc kết bạn với người đó. 

một bước rồi hai bước, hai bước rồi ba bước, chậm rồi nhanh, nhanh rồi nhanh hơn nữa, cậu trai cười nheo mắt, bàn tay nhỏ vẫy vẫy,

chào, mình là jungwoo, làm quen nhé

doyoung giả vờ giật mình, sau đó mỉm cười đáp lại.

mình là doyoung

dowoo;; crystal

author: @-blueintou
pairing: dojung
character: doyoung, jungwoo, lucas, jaehyun.

và có lẽ màn mưa đã cuốn đi tất thảy và tất thảy những yêu thương. em chẳng còn thấy ánh mai chiếu rọi, lại không thể tìm thấy nơi anh chút bình yên.

boylove, fanfic, highschool au, fluff, angst | PG-15

lowercase warning!

1 | 2 | 3 | 4 | 5

6 | 7 | 8 | 9 | 10

The Springcode

code to unlock our memories

ÉCLAIR

design commission

Hân's Station

Chào mừng đã đến thăm nhà ga với những chuyến tàu thú vị~

Hazelnut

博君一肖是真的

serulian

our love is written in the stars

Rạp Xiếc Trung Ương

Ladies and gentlemen

HarryxDraco Fanclub Vietnam

Tàu ngầm nhỏ xinh của các HarDra shippers!

S.C.I. mê án tập

Tập đoàn hủ nữ núp bóng những chàng cảnh sát đẹp trai!

Design a site like this with WordPress.com
Get started