oneshot
soonhoon;; is it better to speak or to die?
boylove, fanfic, oneshot, angst | PG-15
shortfic
boylove, angst, violent, fanfic | NC-21 | high school au
our love is written in the stars
oneshot
soonhoon;; is it better to speak or to die?
boylove, fanfic, oneshot, angst | PG-15
shortfic
boylove, angst, violent, fanfic | NC-21 | high school au
author: -blueintou
pairing: dowoo
characters: Kim Đông Anh ( Doyoung ), Kim Đình Hựu ( Jungwoo )
//
Hoa tuyết năm ấy tinh khôi vô thường, cả bầu trời Kinh Hoa như giăng một lớp chăn bông trắng muốt đẹp đẽ, làn gió se lạnh thổi qua hiên nhà, làm lá cây xào xạc lưu động, ánh đèn nơi góc tường cũng bắt đầu rung rinh. Lúc bấy giờ, thái tử điện hạ Kim Đông Hàn chỉ vừa tròn tám tuổi, ngây ngốc hỏi viên thừa tướng, “Thúc thúc, sao cứ đến mùa đông lại có tuyết vậy?”
Viên thừa tướng Kim Đình Hựu trầm ngâm ngước mắt khỏi bàn sách, đôi mắt ưu tư phản chiếu ánh nến le lói, hiền từ trả lời, “Thưa điện hạ, bởi vì mùa đông rất lạnh, sẽ làm những hơi nước tự nhiên trong không khí đóng băng, rồi tạo thành tuyết.”
“Vậy nếu ta khóc, nước mắt cũng có thể tạo thành tuyết sao?” Thái tử ngây ngô hỏi lại, đôi mắt to tròn lấp lánh sự mong chờ.
“Vì nơi này chẳng đủ cao để lạnh, nên nước mắt của người không thể tạo thành tuyết, thưa điện hạ.” Kim Đình Hựu trả lời, rồi bỗng nhiên hắn lại nhớ đến một người.
Người đó từng nói với hắn, ở trên cao có biết bao lạnh giá, nếu nước mắt phải rơi, thì sẽ là những tảng băng sắt nhọn đâm thẳng xuống bàn chân, vĩnh viễn chết đi, nên khi người đó ở nơi cao nhất của thiên hạ, đã chưa bao giờ bật khóc. Hắn còn nhớ rõ cái ngày người đó khoác trên vai chiếc áo hoàng bào có biết bao rực rỡ, giữa muôn vàn lời chúc tụng hân hoan, đôi mắt người lại ngân ngấn mờ đục, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn sớm đã chẳng còn tươi vui. Và trước khi mũ mão được đặt lên tóc người, hắn thấy người đã khóc, lần cuối cho cả đời người.
Đình Hựu lại vô thức thở dài, hắn chưa bao giờ hiểu được vì sao nước mắt người lại rơi, càng không dám huyễn hoặc rằng đó là vì chính hắn. Dẫu cho đó có là sự thật, hắn cũng không thể nghĩ về, bởi nó sẽ đau và hắn thì không muốn.
Hắn đã từng khóc rất nhiều lần trước mặt người đó. Ngày nhỏ là vì vấp ngã, hay vì uất ức bị phụ thân la rầy. Lớn lên lại vì bị bạn học bắt nạt, hay vì một lời từ chối của nữ nhi hắn yêu. Rất nhiều lý do để hắn khóc với người đó, và người đó cũng đã quen với việc ôm hắn vào lòng, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi, người đó nói vậy. Hay vào cái đêm đông giá rét ấy, cạnh hồ nước đã sớm đóng băng, người đó đã ôm hắn vào lòng, thủ thỉ một câu yêu, và hắn đã khóc, vì hắn cũng yêu người đó rất nhiều.
Nhưng hắn đâu chỉ khóc vì hắn đã yêu, mà bởi vì hắn đã yêu quá nhiều, nhưng tình yêu ấy, đáng lẽ không nên tồn tại.
“Phải làm sao đây?” Hắn run rẩy trong lòng người đó, nức nở một câu như thế. Cả hắn và người đó đều chẳng thể trả lời, bởi thâm tâm vốn đã biết rõ mọi điều.
Người đó hôn hắn, như mọi lần, mọi thứ sẽ ổn thôi.
Nhưng nó liệu có ổn không? Kim Đình Hựu không thể nào biết, chẳng thể nào biết được nữa, bởi người đó đã không còn là kẻ sẽ ôm hắn vào lòng và thủ thỉ những câu ủi an, không là như thế được nữa rồi.
Hoàng bào một sắc vàng đến chói mắt, tựa như ánh mặt trời mà đốt cháy hết tất cả yêu thương, rồng nay đã được dịp tung bay vùng vẫy đất trời, há còn nhớ đến cố nhân nay vẫn còn ôm hão mộng.
Đình Hựu hắn vốn đã rõ từ tận lòng mình rằng, ngày người đó trở thành vua một nước, thì Kim Đông Anh cũng đã chết đi, giọt nước mắt ấy, chính là xót thương, là một lời từ biệt mà người đó dành cho Kim Đông Anh, người sẽ ôm hắn vào lòng với những câu an ủi, người yêu hắn đến đau đớn tâm can.
“Điện hạ chóng về, kẻo phụ thân lại trông.” Hắn thì thào nói, đôi mắt hướng về phía cửa sổ phủ đầy tuyết, màn đêm bủa vây khắp chốn, rả rít từng khúc gió bên tai.
“Được rồi thúc thúc, chúc ngủ ngon, hẹn mai gặp lại.” Kim Đông Hàn uống nốt chén trà gừng, tung tăng cùng thái giám trở về đông cung.
Kim Đình Hựu nhìn theo bóng lưng Đông Hàn phía xa, đôi mắt chực một màu u tối, hắn bỗng chốc thấy mắt mình cay xè, trong phút chốc có điều gì đó vụn ra thành trăm mảnh. Và rồi hắn khóc, khóc thật nhiều, màn đêm như xé làm đôi, mờ nhạt trước mắt hắn.
//
Kim Đình Hựu trước khi ngã xuống khỏi yên ngựa nơi trận mạc, chẳng thể biết được ngày hắn trở về, người đó thực sự đã khóc, vì hắn, chỉ vì hắn thôi.
Kim Đông Anh từ tờ mờ sáng, cùng y phục mỏng manh trắng muốt như tuyết, chờ đợi nơi cửa thành, chỉ để gặp được Kim Đình Hựu một lần cuối.
Y run rẩy trong cơn gió chí đông, chân tay đỏ lên tựa vết bỏng, đôi mắt cũng đỏ hoe nhìn về xa xôi. Những nếp nhăn trên khuôn mặt vị mệnh chủ thiên hạ cứ hằn xuống thật sâu, tựa như giăng bao mối sầu oằn mình chẳng ai thấu. Mái tóc lấm tấm bạc chẳng bận chải chuốt, cứ thế mà phất phơ trong cơn gió lạnh thấu xương. Người ta nói, chưa từng thấy bệ hạ đau thương như thế.
Khi đoàn ngựa dừng lại nơi cổng thành, người ta nói bệ hạ chỉ chờ có thế mà xông lên chiếc kiệu chính, toan tìm bóng dáng thừa tướng, nhưng chỉ thấy một cái xác đã xanh xao. Y nắm lấy tay Đình Hựu mà khóc, nước mắt rơi xuống khuôn mặt hắn ướt nhòa, tựa như mưa tuôn. Người ta nói tiếng hét của bệ hạ tựa như một vệt dao xé rách bầu trời, thống thiết bi thương.
Người ta lại nói bệ hạ đã ôm lấy cái xác ấy, miệng lẩm bẩm những điều chẳng rõ, mà đâu ai biết, điều y nói chỉ đơn giản là “mọi thứ sẽ ổn thôi”.
Nhưng Đình Hựu nào có khóc đâu? Vốn dĩ là không cần một câu an ủi như thế. Hắn đã không thể nghe thấy được nữa, không thể nghe thứ mà hắn mong mỏi suốt bấy nhiêu năm qua, vậy cớ sao bây giờ mới có thể nói ra? Kim Đông Anh?
Bởi vì ái tình là một nỗi thương đau, nhưng cách mà cả Kim Đông Anh và Kim Đình Hựu đã chọn để đón nhận ái tình, lại là đau đớn trên tất cả đau đớn.
Si mê như vậy.
Ngu ngốc như vậy.
Vô tình đến thế.
Kim Đình Hựu một đời chấp niệm.
Kim Đông Anh một đời tan thương.
//
end.
author: @-blueintou
pairing: soonhoon
lenght: oneshot
//
và rằng, và rằng, và rằng
em yêu anh,
yêu anh, yêu anh, yêu anh
dẫu cho là
thời không vốn đã
vạn năm ấy
yêu anh, yêu anh
và yêu anh.
–
ừ thì đó là một mùa hè nắng vàng ươm và gió hanh khô đến nao nức trong lòng. jihoon chạy đi giữa một khoảng đồng trống, chỉ có gió cát và bụi. cậu nghe tiếng rít bên tai trong đợt gió mạnh thổi, thấy cát trượt qua da rát rát. jihoon nghe thấy lòng mình thảnh thơi một cách kì lạ siết bao, ấy hẳn là vì nắng, gió, và cát, jihoon nghĩ vậy.
“jihoon.”
cậu nghe thấy tiếng gọi mình, giọng nói tông trầm ấm thân quen. vô thức mỉm cười, jihoon xoay đầu nhìn quanh, cậu thấy dáng hình cậu rất yêu thương ấy.
à, thì ra là vì anh.
jihoon vỡ lẽ.
–
jihoon đã yêu từ bao giờ, từ khi hạt nắng le lói trong đêm mịt, cho tới khi hừng đông lại một lần nữa hiện về, liên hồi như chưa bao giờ kết thúc, một vòng tuần hoàn vĩnh viễn không thể phá vỡ. jihoon đã yêu và yêu rất nhiều.
jihoon yêu soonyoung như cái cách thi sĩ yêu những vần thơ, như họa sĩ âu yếm tấm vải canvas và hộp màu đã khô đi nhiều phần, hay tựa như mùi hương của loài hoa quỳnh ngào ngạt và nồng nàn trong đêm trăng sáng. cậu yêu những sợi tóc tung bay trong gió, yêu nụ cười tựa mặt trời của anh, và yêu anh, với tất thảy lòng mình.
đúng thế, tựa loài hoa quỳnh, xinh đẹp và kiều diễm, nhưng một lần trong đời.
–
mùa hè, jihoon gặp soonyoung giữa một thung lũng lộng gió, anh mặc chiếc áo sơ mi rộng và quần đùi, nét cười trên môi cùng cái vẫy tay lịch thiệp của một thi nhân.
“chào.”
và jihoon biết mình yêu từ giây phút ấy, mùa hè năm mười bảy tuổi, trong chuyến đi nghỉ dưỡng cùng gia đình tại một thung lũng hoang vu vùng bắc âu.
jihoon thích mùi cỏ buổi sớm, làn gió thổi rì rào, và chiếc radio cũ kĩ của anh sẽ phát những ca khúc đồng quê của những năm bảy mươi tám mươi gì đó. jihoon cầm trên tay một quyển sách, nằm dài trên thảm cỏ, bên trên là tán cây to rộng, le lói những khoảng trống là màu xanh của mây trời. đằng xa kia là người con trai vô tư hát theo những bản cũ kĩ, chiếc máy ảnh trắng đen liên hồi tanh tách.
jihoon thích những ngày như thế, rất thích.
jihoon nhớ những ngày cậu nằm lỳ trong căn nhà gỗ nhỏ của anh, mùi cà phê thoang thoảng và tư vị thoáng đãng phong lưu của người đàn ông cứ vấn vít quanh đầu mũi. tấm lưng trần của người cậu thương tỏa sáng rực rỡ nơi cửa số, ánh nắng lấp lánh từng thớ cơ ẩn hiện, mái tóc anh rối lên và làn khói từ điếu thuốc trên đầu ngón tay anh che đi phần nhiều đôi mắt ưu tư trầm buồn.
lâu lắm và lâu lắm rồi, cậu chưa từng trải qua loại xúc cảm như thế, khi đôi lông mày anh nhíu lại, ánh mắt sâu thẳm hướng về phía hừng đông đang le lói, có gì đó bâng khuâng, hoang mang và rạo rực dấy lên trong lòng cậu. dáng vẻ chẳng còn vô tư như trên ngọn đồi lộng gió, mà là gì đó tựa một ly vodka, nồng ấm cay xè, nhưng rượu thì là để nghiện, jihoon vẫn thấy bản thân chìm đắm trong hương vị của soonyoung và trái tim vẫn căng trào từng chút một.
“anh.”
jihoon khẽ gọi, giọng cậu khàn đục vì dư âm của cơn say tình ban nãy. đôi mắt khép hờ khi tấm lưng kia dần mất hút, nhường chỗ cho bờ ngực còn lấm tấm mồ hôi và những vết đỏ mờ nhạt. soonyoung nhả một hơi khói vào không trung, tim cậu run lên và chân tay không khỏi xoắn tít lại, ấy là phong tình như thế, là thơ mộng đến vậy.
“ngày mai em đi.”
jihoon cất tiếng, giọng đôi chút run run, như là nức nở. cậu một mặt muốn đối diện với nỗi đau về hiện thực ấy, một mặt chỉ muốn quên đi, rồi đắm chìm trong tình yêu của soonyoung cho đến ngày mặt trời không còn tỏa sáng. nhưng dù là chăn ấm đến cỡ nào, liệu có ai có thể ngủ mãi được đâu?*
soonyoung chẳng nói gì, anh bỏ điếu thuốc vào gạt tàn, nhanh chóng bao lấy cơ thể jihoon trong vòng tay mình. ngày mai thôi sẽ không còn hơi ấm này nữa, sẽ không còn mùi hương tựa loài thảo mộc mà anh chẳng biết tên, ngọt ngào mà nồng ấm đến thế. có ai hiểu được ngay phút này đây lòng anh nóng rãy đau đớn, như ngọn đuốc sáng cháy trong đêm đông.
“anh yêu em.”
“em yêu anh hơn.”
–
jihoon dạo bước trên hoang mạc vùng tiểu á, ánh nắng cháy da và cát thì rát bỏng dưới chân. những cơn gió hanh khô lùa vào làn tóc, sượt qua làn da, như một sự chào đón nồng nhiệt của vùng đất mới. và tựa như một cuộc hành trình sắp sửa bắt đầu, jihoon thấy lòng rạo rực như cái ngày năm mười bảy tuổi, khi cậu bước xuống chiếc xe hơi của bố, phóng tầm mắt ra, và thấy trên đồi cỏ xanh mượt là dáng hình cậu mãi yêu dẫu cho tháng năm có trôi đi thật tàn nhẫn là vậy.
jihoon nheo mắt nhìn ánh mặt trời chói sáng trên cao, tựa như cậu quay lại thời niên thiếu trong căn nhà gõ sực mùi vodka hòa vào làn khói thuốc, giống như cậu thực sự đang ở cạnh anh, ngay lúc này.
một làn gió lần nữa thổi qua, cuốn lấy từng mẩu kí ức về anh xoay tít trong không trung, màu xanh của lá làm dịu cái nắng hoang mạc, cái ôm ấm áp thay cho bụi cuốn mịt mù, và chiếc hôn nồng nàn thay cho chai rượu đang vắt bên hông jihoon đây. có một mùa hè xanh tươi nồng ấm như thế, jihoon ao ước một lần quay lại, một lần thôi.
rồi cậu chạy, chạy cho thỏa nỗi mơ ước, cho cái ý chí của năm tháng tuổi trẻ, cho mối tình mãnh liệt giữa đồi thảo nguyên xanh. cậu thấy lòng mình thanh thản, hẳn là vì gió, vì cát, hay cái nắng cháy da.
“jihoon”
anh khẽ gọi
à, là vì anh.
jihoon vỡ lẽ.
//
end.
chiếc fanfic này tổng hợp của nhiều thứ lắm, mình nghe “có một mùa hè” nên quyết định viết, sau đó đọc call me by your name, và nó có bị ảnh hưởng một tí tẹo đấy.
*: câu nói này mình lấy của mark lee nct, lyrics bài drop trong high school rapper.
Vì muốn tăng độ khó cho game, mình vừa xóa site cũ và lập một site mới với cái tên y chang nhưng chỉ đổi địa chỉ blog ;;-;;
Mình là @-blueintou (wattpad), là jiangjiang (wordpress) và cũng là @coobesx (blog facebook). Mình đã từng lập rất nhiều wordpress, nhưng mình chủ yếu là sử dụng wattpad thôi, vì tiện. Nhưng dạo này wattpad thực sự làm mình quá cáu, nên sau khi bị chặn đăng nhập một tuần, mình quyết định ngưng hẳn hoạt động publish tác phẩm lên trên wattpad, và chuyển sang chuyên tâm sử dụng wordpress. Dù vậy thì wattpad mình vẫn giữ để đi đọc fanfic, thật may là trên trình duyệt vẫn xài được wattpad ạ ToT
Và để giới thiệu về blog này, thì là nơi dùng để mình đăng fanfic, còn đăng mấy cái xàm xàm thì mọi người có thể qua Cô bé X mà xem =))))
Mình viết fanfic cho Seventeen, NCT, Trần Tình Lệnh, lâu lâu chen vào Ma đạo tổ sư ~ và đôi khi sẽ là các tác phẩm non-fanfic.
Seventeen: soonhoon, minshua.
NCT: main – johnjae, dowoo, yuwin, taeten, tendery, norenmin. và các couple khác.
Mình là EXO-L nhưng thật sự mình không thể viết fanfic cho EXO được 😦 nói chung thì OTP của mình vỡ rồi mình kiểu tổn thương tâm lý ( :))) ) nên sợ viết lắm.
Nhiêu đó thôi, welcome mọi người đến với một cô X văn vẻ và khác thường hơn ở trên blog =))))
code to unlock our memories
design commission
Chào mừng đã đến thăm nhà ga với những chuyến tàu thú vị~
博君一肖是真的
our love is written in the stars
OR0742
Ladies and gentlemen
Tàu ngầm nhỏ xinh của các HarDra shippers!
Tập đoàn hủ nữ núp bóng những chàng cảnh sát đẹp trai!